Tâm Sự Single Mom 36 Tuổi (Tiền Giang): Nỗi Lòng Công Nhân Mong Kết Bạn Chia Sẻ

Tâm Sự Single Mom 36 Tuổi (Tiền Giang): Nỗi Lòng Công Nhân Mong Kết Bạn Chia Sẻ

Tú Quyên, single mom 36 tuổi tại Tiền Giang, công nhân may

 Chào mọi người,

Mình là Tú Quyên, năm nay 36 tuổi. Hôm nay là một buổi tối hiếm hoi không tăng ca, mình quyết định viết lên đây vài dòng tâm sự về cuộc đời mình. Mình hiện đang là mẹ đơn thân (một Single Mom) của một bé trai 8 tuổi, hai mẹ con đang sống tại một khu nhà trọ nhỏ ở Tiền Giang.

Cuộc Sống "Guồng Quay" Của Nữ Công Nhân Xa Xứ

Công việc chính của mình là công nhân may trong một khu công nghiệp. Tính đến nay, mình đã gắn bó với tiếng máy may và căn phòng trọ này được gần 10 năm.

Cuộc sống công nhân của mình, cũng như bao chị em khác, là một guồng quay lặp đi lặp lại. Sáng sớm 5 giờ, trời còn tối đen, mình đã phải dậy lo cơm nước cho hai mẹ con. Gửi con ở nhà trẻ xong, mình lại vội vã chạy đến công ty cho kịp chấm công.

Cả ngày 8 tiếng, có khi 12 tiếng (nếu tăng ca), mình cắm mặt vào đường kim mũi chỉ. Tiếng máy may, tiếng nói chuyện ồn ào của cả xưởng... nhiều lúc về nhà tai mình vẫn còn ong ong. Mệt mỏi, áp lực sản lượng, nhưng mình không dám nghỉ. Mình nghỉ một ngày là hai mẹ con ngày hôm sau không biết lấy gì ăn.

Hành Trình 6 Năm Gồng Gánh Làm Mẹ Đơn Thân

Mình chính thức làm mẹ đơn thân được 6 năm. Con trai mình (bé Minh) là động lực duy nhất để mình cố gắng. Cuộc hôn nhân cũ mình không muốn nhắc lại nhiều, chỉ biết rằng mình đã chọn ra đi với hai bàn tay trắng và đứa con trong bụng.

Là một single mom, mình phải gồng gánh cả hai vai. Ban ngày mình là thợ may, tối về mình là "bố", là "mẹ", là bạn, là thầy giáo của con. Nhiều lúc con hỏi "Sao bạn A có bố đón mà con không có?", lòng mình thắt lại. Mình chỉ biết ôm con, nói rằng con có mẹ yêu thương gấp đôi.

Nỗi Lòng Sâu Sắc: Khi Căn Phòng Trọ Chỉ Còn Lại Sự Im Lặng

Công việc vất vả không làm mình sợ. Điều mình sợ nhất, chính là sự cô đơn.

Những chị em làm cùng xưởng, tan ca họ có chồng con chờ đón, có bữa cơm gia đình quây quần. Còn mình, tan ca lại vội vã đón con, về căn phòng trọ nhỏ. Hai mẹ con ăn vội bữa cơm, dạy con học, rồi con ngủ.

Khi con đã ngủ say, căn phòng chỉ còn lại tiếng đồng hồ tích tắc. Nỗi lòng mẹ đơn thân lúc này mới thật sự thấm. Mình thèm một người nói chuyện. Thèm một lời hỏi thăm "Hôm nay làm có mệt không?".

Nhiều lúc ốm đau, mình cũng không dám nghỉ, chỉ uống vội viên thuốc rồi đi làm, vì sợ mất tiền chuyên cần. Nỗi sợ lớn nhất của một single mom công nhân như mình, là sợ mình gục ngã, thì không biết ai lo cho con.

Mong Muốn Kết Nối, Tìm Bạn Bè Chia Sẻ Tâm Sự

Mình viết bài tâm sự dài này, không phải để than vãn. Mình tin rằng ở ngoài kia, có rất nhiều chị em cũng có hoàn cảnh giống mình.

Mục đích chính của mình là mong muốn kết bạn. Mình muốn tìm những người bạn, những chị em (có thể cũng là mẹ đơn thân, cũng là công nhân, hoặc đơn giản là đồng cảm) để nói chuyện, để chia sẻ tâm sự.

Mình muốn tìm một tình bạn lành mạnh, một "hội chị em" để động viên nhau. Chúng ta có thể nhắn tin hỏi thăm nhau, chia sẻ kinh nghiệm nuôi con, kinh nghiệm tiết kiệm... chứ mình hoàn toàn không có nhu cầu hẹn hò hay tìm kiếm tình yêu nam nữ. Mình chỉ cần bạn bè.

Nếu bạn đọc được bài viết này, cũng đang ở Tiền Giang, hoặc ở bất cứ đâu, mà cảm thấy đồng cảm với nỗi lòng của mình, hãy để lại bình luận làm quen với Quyên nhé! Đôi khi, chỉ một lời động viên đúng lúc cũng đủ để chúng ta có thêm sức mạnh bước tiếp.

Cảm ơn mọi người đã dành thời gian đọc hết bài tâm sự dài này của mình!











Đăng nhận xét

0 Nhận xét